Câu chuyện tâm hồn

Tạm biệt tình đầu

23 tuổi, tôi bắt đầu mối tình đầu của mình cùng một chàng trai kém hơn mình 1 tuổi.

Mọi thứ thật mới mẽ khi xung quanh có thêm một người bên cạnh sau chừng ấy năm tháng độc lập tự do.

Học cách để yêu một người, nhận tình yêu từ người đó, tha thứ, thông cảm, lắng nghe và đồng cảm…thật sự đã rất khó với tôi. 

Chúng tôi mang hai tính cách đối lập nhau, nhưng lại thu hút nhau. Một người mong muốn được chữa lành, một người lại mong muốn chữa lành. 

Thế nhưng có lẽ tôi và bạn ấy đều chưa thực sự đủ trưởng thành, đủ thấu hiểu để có thể bên nhau thật lâu. 

Yêu nhau nhưng lại làm nhau đau bởi sự khác biệt về ngôn ngữ tình yêu, bởi ai cũng mong muốn khao khát nhận được nhiều tình yêu thương hơn và bởi ai cũng muốn thắng trong cuộc tình này.

Và chúng tôi đã chia tay sau hơn nửa năm quen nhau. Tuy ngắn, nhưng với tôi, đó đã là một tình đầu thật đẹp và thật đau. Đẹp vì bạn ấy đã dùng chính mình tốt nhất để yêu tôi và mang đến cho tôi những kỷ niệm yêu thật ý nghĩa, đủ vị. Đau vì chúng tôi chia tay trong khi vẫn còn yêu, khi biết cách để có thể yêu lâu hơn nhưng lại không đủ kiên trì và trường thành để làm điều đó. 

Đã một tháng trôi qua, tôi vẫn yêu và đau. Đã có lúc tôi lựa chọn yêu, nhưng cuối cùng lại quyết định đau. Vì chúng tôi đã chẳng thể như lúc ban đầu, và vì chúng tôi, sẽ lại làm đau nhau nếu tiếp tục yêu. Tôi cũng không biết là bao lâu nữa thì tôi có thể quên được bạn ấy, nhưng tôi biết là mình cần phải quên.

Tình đầu, thật đau và cũng thật đẹp! Và tạm biệt nhé!

Sìa

Leave a Reply

Your email address will not be published.